Gửi tôi của những năm tháng rực rỡ
Thứ Sáu, 20/02/2026 09:28 GMT+7
Xin chào người bạn đồng hành mà tôi muốn gửi lời cảm ơn và xin lỗi chân thành nhất.Tôi viết lá thư này gửi cậu vào một ngày của mùa hạ , khi những chiếc lá của mùa xuân đã bắt đầu rụng, và chính vào lúc đó tôi đã tự nhìn lại bản thân mình và nhận ra được khoảng thời gian tươi đẹp lẫn trong đó tôi đã thấy được bạn “thanh xuân” của tôi
Không biết đã qua bao lâu rồi, cái thời mười tám đôi mươi , thời điểm mang nhiều hoài bão và khát khao tuổi trẻ.Không biết cậu có còn nhớ không, vào lúc đó chúng ta chỉ thấy rằng thế giới thật nhỏ bé , nó chỉ gói gọn trong lòng bàn tay. Tôi viết lá thư này không phải vì hoài niệm về quá khứ , mà để đánh thức nhịp đập tâm hồn, những rạo rực đầu đời đang dần bị lu mờ .Khoảng thời gian đáng nhớ ấy ,lúc mà chúng ta cùng nhau nỗ lực dưới ánh đèn le lói bao quanh là chồng sách cao đến đầu .Khi đó chính bạn là người đã dạy tôi rằng :“Con người ta không sợ sai, chỉ sợ không đủ can đảm để sai” .Nếu tháng ngày ấy cậu không khóc đến khàn giọng vì thất bại đầu đời , chắc gì hôm nay tôi đã biết trân trọng một nụ cười bình thản trước bão giông.
Nhưng thanh xuân à, cho tôi gửi cho bạn một lời xin lỗi chân thành từ tận đáy lòng.Có những lúc bản thân tôi phải ép bạn khoác lên mình những chiếc áo mang tên “kỳ vọng ” .Tôi hối tiếc vì để cậu cô đơn trong chính sự hoài bão của tôi .Xin lỗi cậu vì những kỉ niệm ấy , tôi vẫn chưa cháy mình với đam mê , mà lại e ngại trước những lời đàm tiếu
Người ta thường nói , thanh xuân như một cơn mưa rào , chỉ thoáng qua, dù cho có bị cảm người ta vẫn muốn đắm chìm trong đó thêm một lần nữa .Nhưng đối với tôi , đây được ví như một bài tình ca còn dang dở , tạo nên một khoảng trống diệu kỳ để tôi của hiện tại phải quyến luyến…
Thanh xuân của tôi ơi, bản hãy cứ tiếp tục là một đốm lửa nhỏ mãi rực cháy trong tôi dù mười năm , hai mươi năm hay mãi về sau , để khi tôi nhìn lại ,chính cậu là một phần kí ức không thể thiếu trong tâm trí tôi.
Tạm biệt cậu-phần rực rỡ nhất trong tôi.
Phúc Thuần