Có những chiều giông bão kéo về, bầu trời xám xịt buông mình xuống hiên nhà bằng một cơn mưa rào lạnh lẽo. Người ta vẫn thường rỉ tai nhau rằng, màn mưa dường như luôn mang một ma lực diệu kỳ, hễ ngồi lặng im ngắm nhìn là những góc khuất u buồn, những nỗi âu lo lại cuộn trào lên như lớp mây đen vần vũ trên đỉnh đầu. Lúc này đây, thu mình sau khung cửa sổ nhìn qua lăng kính của những giọt nước nhòe nhoẹt, tôi mới thấu trọn cái dư vị ngột ngạt của sự lớn lên. Ngoài hiên, mưa tuôn rả rích, từng giọt rơi xuống vỡ tan, nặng trĩu hạt, còn bên trong căn phòng tĩnh lặng này, tâm trí tôi lại đang trĩu nặng lòng một nỗi chênh vênh của đứa trẻ đang chập chững bước đến ngưỡng cửa "trưởng thành".