Tìm kiếm
Đóng
 Liên kết Email
Đóng


 Báo chí học đường
Đóng
GIEO MẦM YÊU THƯƠNG

[ Cập nhật vào ngày (21/04/2019) ] - [ Số lần xem: 234 ]


 Như loài chim phân biệt mình bằng tiếng hót, như loài hoa kiêu hãnh bởi hương sắc riêng của mình, mỗi người chúng ta sinh ra đều có một trái tim-nơi kết tinh một phẩm chất cao đẹp. Tình cảm con người cũng xuất phát từ con tim ấy, và chính tình cảm ấy tác động lên ý thức, dẫn con người đến hành động. Một trái tim biết yêu thương là trái tim mang theo những cảm xúc đẹp, biết nghĩ cho người khác, vui cho niềm vui của con người và đau nỗi đau của đồng loại.  Chính những con tim ấy sẽ thôi thúc chúng ta tự đáy lòng mình biết ao ước, biết hành  động để gieo mầm yêu thương trong cuộc đời này.

        Cuộc sống là một bức tranh đa sắc  mà mỗi chúng ta là một cá thể riêng biệt. Tạo hóa ban cho chúng ta những gam màu khác nhau không phải để tách biệt mà để đan cài vào nhau. Có như vậy, bức tranh mới thật sự sống động, đâu đó có chút u ám lạnh lẽo nhưng vẫn tràn đầy sức sống vì chúng ta đã được kết dính với nhau bằng loại keo thần kì mang tên tình thương. Cuộc sống này có nhiều nỗi đau bệnh tật, sự thiếu thốn về vật chất đã là một nỗi đau, nhưng nỗi thống khổ, u uất trong tâm hồn lại là một nỗi đau đáng sợ hơn bao giờ hết. Và có lẽ, trái tim yêu thương chính là nguồn an ủi cho những tâm hồn đang tổn thương kia. Bệnh tật có thể chữa bằng thuốc, nhưng cái gọi là tâm bệnh thì chỉ có thể chữa bằng sự quan tâm, sẻ chia, lắng nghe và đồng cảm. Vì thế đừng bao giờ nói rằng bạn không có điều kiện để yêu thương ai cả. Bởi lẽ, tình yêu thương đơn giản chỉ là một lời chào hỏi thăm, lời chúc tốt lành cho buổi sáng, một nụ cười chân thành thắp niềm hi vọng cho ai đó, làm việc nhà giúp mẹ, rót mời bố ly nước khi ông đi làm về. . . Yêu thương vốn dĩ nhưng cũng thật bình dị. Và khi yêu thương được gieo mầm cũng là lúc hạt giống của hạnh phúc nở rộ giữa vườn đời. Vì hạnh phúc đâu chỉ là những điều to tát;hạnh phúc nằm ngay trong những điều thân thuộc bình dị của cuộc sống đời thường. Giữa cuộc đời hôm nay, ta bỗng cảm thấy yên lòng khi vẫn có người chờ đợi hoa cúc nở. Và khi ai đó trót vấp ngã, vẫn có những bàn tay giơ ra.

    Thế giới hôm nay trôi đi vội vàng, mỗi chúng ta, dường như ai cũng trong tư thế tiến ra đại dương mênh mông với một cái đầu ''lạnh'', chỉ toàn là tư duy và lí trí. Biển đời lạnh lẽo và tình người cũng vì thế mà đóng băng. Vậy làm sao hạnh phúc có thể kết trái đơm hoa trên mảnh đất băng giá ấy? Một câu hỏi bị bỏ lửng để chờ đợi câu trả lời. Và khi đó trái tim yêu thương như ánh lửa được thắp lên để mang ấm áp trở về, như ngọn đèn soi sáng cho tư tưởng và hành động của ta. Trái tim ấy giúp tai ta mở ra để lắng nghe âm vọng từ cuộc sống, nghe thấy tiếng ai đó kêu gào, giúp mắt ta mở ra để nhìn thấy những số phận đang bị vùi dập cần được ta nâng đỡ, giúp đôi chân ta chạy đến bên họ và giúp đôi tay ta dang rộng dù không thể ôm trọn cuộc đời này nhưng có thể ôm lấy ai đó đang tuyệt vọng, cho họ một chổ dựa bình yên.

        Tôi và bạn, chúng ta đang bị lớp tuyết dày, lạnh giá phủ lên lòng yêu thương của chúng ta.  Và chúng ta cố đào để tìm kiếm nó, trong khi tuyết vẫn đang rơi.  Dường như tôi và bạn đã đào sai chổ và hốt hoảng, chúng ta muộn màng nhận ra, làm sao đây chúng ta đã vô tình chôn vùi nó. . .

        Tôi và bạn, tìm người cầu cứu.  Thật gần, nhưng ta không bao giờ đến được: tuổi thơ-thế giới không ích kỉ, không đố kị hờn ghen, mà chỉ toàn là yêu thương và hạnh phúc.  Điều duy nhất chúng ta có thể làm là cố gắng dập tắt đi ngọn lửa của lòng ích kỉ, để nước mát của yêu thương chảy trong tim ta.  Đời ta ngắn ngủi lắm. Thế thì tại sao không cố gắng sống đẹp đẽ một kiếp người? Sao không cố gắng gieo thật nhiều yêu thương nơi tâm hồn người khác?

         Sâu thẳm trong tôi, tình yêu thương vốn dĩ mang lấy một sức mạnh diệu kì.  Và từ nơi mảnh đất yêu thương ấy, hạnh phúc đâm chồi, nảy lộc. Mỗi chúng ta hãy chậm lại một phút, một phút thôi giữa dòng đời hối hả, để lắng nghe tiếng nói của trái tim, để biết cho đi thật nhiều mà chẳng cần đền đáp, vì ''sống là cho chết cũng là cho''. Hãy sống mà không thôi nung nóng những giọt máu tình thương trong tim mình, hãy để những con sóng tình thương tiếp tục xô bờ. Bởi ''Hạnh phúc không phải là người sở hữu nhiều mà là người biết yêu thương và hi vọng nhiều''. Đó là nguyên lí và cái đích cho cuộc sống!




Nguyễn Ngọc Tuyền - 12A2 Theo Trường THPT Đầm Dơi



Các ý kiến của bạn đọc





 Video
Đóng
 LINK liên kết
Đóng


 Quảng cáo
Đóng

 Thống kê
Đóng

Người dùng Online: Người dùng online:
Khách: Khách: 20
Members: Thành viên: 0
Tổng: Tổng: 20

Người dùng Online: Lượt truy cập: