Tìm kiếm
Đóng
 Liên kết Email
Đóng
 Bài dự thi viết về Cô giáo của tôi
Đóng
CON VỀ GỌI MẸ

[ Cập nhật vào ngày (20/12/2013) ] - [ Số lần xem: 2694 ]

… “Con về chẳng thấy mẹ đâu - Nắng vàng mẹ chẳng gội đầu bên sân - Ngoài kia hoa nở thật gần - Ngó vào khe cửa thì thầm: Mẹ ơi!…”


Mẹ ơi! Con gọi mẹ sao không thấy mẹ đâu. Con đã vượt ngàn dặm xa để về đây chỉ mong sao được nghe tiếng của mẹ nói, được ăn bữa cơm từ chính tay mẹ nấu, được nằm vào lòng mẹ để ngửi thấy cái mùi của nắng mưa đã thấm vào đời mẹ…..

Thủa còn ấu thơ, con hay được nghe mẹ kể biết bao nhiêu câu chuyện cổ tích với chàng Thạch Sanh dũng cảm, với Thánh Gióng nhổ tre đánh giặc, với Lý Thông gian manh hại bạn, dì gẻ độc ác….để con biết “ở hiền thì gặp lành, ở ác thì gặp dữ”, để cho tâm hồn con được lớn lên trong bao mơ ước của tuổi thơ…..

Nhà mình nghèo phải chạy từng bữa ăn, cái đói cứ lẽo đẽo sau lưng làm mẹ đã vất vả lại càng vất vả, bố đi công tác xa bao nhiêu công việc đều vào tay mẹ, mồ hôi mẹ lại rơi nhiều hơn, lưng mẹ lại còng hơn….

Đêm nay, không gian tĩnh mịch, từng hàng cây, từng con đường đã chìm sâu trong giấc ngủ, ngoài kia những làn gió nhẹ vẫn đang cất lên những bản nhạc sầu thê thảm, vô tình đã gieo cho con một nỗi buồn – nỗi buồn của đứa trẻ mồ côi….

Bầu trời rộng lớn với bao ánh sao lấp lánh,con nhớ lúc nhỏ con nghe mẹ kể chuyện cổ tích mẹ hay nói là: “ Khi người ta về cõi vĩnh hằng thì người tốt sẽ hóa thành một ngôi sao”. Mẹ ơi mẹ là ngôi sao nào? Mẹ đang ở nơi nào trên ấy nhỉ? Ở trên ấy mẹ có nghe tiếng con gọi mẹ hay không? Cũng tiếng gọi này đã làm mẹ hạnh phúc vô bờ bến khi mẹ nghe con tập những tiếng gọi đầu đời, cũng tiếng gọi này làm ánh lên niềm vui mỗi khi con đi học xa về gọi vọng vào từ ngõ nhưng giờ đây tiếng gọi của con không thấy mẹ đáp lại, mẹ ơi…

Con nhìn ra cánh đồng xa như đang thấy thấp thoáng hình dáng mẹ ngày nào vất vả để làm ra hạt gạo nuôi sống chúng con, bao nhiêu mồ hôi của mẹ đã rơi, bao nhiêu vết chai trên đôi bàn tay mẹ con không bao giờ đếm hết được…

Ngày còn mẹ, mỗi đêm trước khi ngủ, bao giờ mẹ cũng đi đắp chăn, dém mùng cho con. Có những đêm con chợt tỉnh giấc, bất chợt con nghe được tiếng thở dài của mẹ với bao nỗi lo toan của cuộc sống đời thường, nhưng chẳng bao giờ mẹ cho con biết về nỗi lo của mẹ đâu, mẹ chỉ chịu lấy một mình… mẹ chưa hề có ngày được nghỉ ngơi, mẹ luôn làm việc vì chúng con, con luôn nghĩ rằng mình chưa làm gì được cho mẹ. Con đang còn nợ mẹ rất nhiều, nợ mẹ lời cám ơn, nợ mẹ tình yêu thương…

Mẹ à! Giờ con lớn khôn con đã hiểu được rằng: nhân loại có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu bản tình ca về mẹ, nhưng nhiều nhất có lẽ là những “ bản tình ca không lời”. Bởi vì không ngôn từ nào nói cho hết lòng mẹ, mẹ là tất cả, mẹ đã biến con từ không thành có, từ có thành lớn khôn, từ những cơn đau xé ruột đến những nước mắt mồ hôi mẹ đều cho con hết, đường con đi đất trời con nhìn thấy, sông biển con vượt qua đều là của mẹ, một miếng con ăn, một hơi con thở, hạnh phúc con thừa hưởng, không có mẹ làm sao con được biết. Máu chảy trong người con có phải cũng do mẹ sẻ chia? Không, không có gì lớn hơn mẹ nữa đâu mẹ a!

Con vẫn biết tình yêu thương bao la mà mẹ đã dành cho con, bởi nó lớn lắm, nó là cái nôi, là vòng tay ấm áp, là những cử chỉ thân thương mẹ đã không tiếc dành cho con, là những đêm mẹ thức trong lo lắng khi con ốm…những hình ảnh ấy cứ hiện lên trước mắt con trong từng giây, từng phút, và con cũng biết những hi sinh, nhọc nhằn mà mẹ đã vì con nhưng chưa một lần con nói được lời cảm ơn tới mẹ. Vẫn biết rằng, những hi sinh đó, những nỗi vất vả đó của mẹ không phải để nhận được lời cảm ơn từ con mà tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu vô bờ, từ tình mẫu tử thiêng liêng mà mẹ đã dành cho con - một sự hi sinh suốt đời, vô giá mà không cần báo đáp. Vâng, biết như vậy đấy nhưng sao con  vẫn muốn dành tặng mẹ những điều tốt đẹp nhất, vẫn muốn nói cảm ơn,và  muốn nói yêu mẹ nhiều, mẹ ạ!

         Giờ ở phương trời xa xin mẹ hãy yên lòng, con trai của mẹ sẽ cố gắng sống tốt, sống có ích như khi còn sống mẹ đã dạy con. Kính dâng lên mẹ ngàn đóa hoa tươi thắm, ngàn ánh sáng lấp lánh của ngàn sao. Dù ở nơi đâu và khi nào thì con cũng mãi mài là đứa con bé nhỏ của mẹ.



Nguyễn Quốc Duy - THCS Tân Hưng Tây

Xem thêm: Hoạt động phong trào


Các ý kiến của bạn đọc





 LINK liên kết
Đóng


 Quảng cáo
Đóng

 Thống kê
Đóng

Người dùng Online: Người dùng online:
Khách: Khách: 273
Members: Thành viên: 0
Tổng: Tổng: 273

Người dùng Online: Lượt truy cập: