Tìm kiếm
Đóng
 Liên kết Email
Đóng
 Bài dự thi viết về Cô giáo của tôi
Đóng
CHÉN CANH CHUỐI CỦA MẸ

[ Cập nhật vào ngày (20/12/2013) ] - [ Số lần xem: 1647 ]

Một buổi sáng mùa đông se lạnh, tôi choàng tỉnh dậy sau một cơn mơ dài. Tôi đã mơ về mẹ. Giờ đây ngồi bên trang bản thảo mà lòng tôi khôn nguôi nhớ mẹ. Tôi muốn viết về mẹ thật nhiều nhưng sao mắt tôi lại cay nồng. Có lẽ không có ngôn từ nào có thể kể hết tấm lòng cao cả của mẹ đã dành cho tôi.


Nào có gì khác đâu, cũng như bao bà mẹ quê khác, mẹ tôi luôn hiền lành, tháo vác, giỏi giang. Mẹ làm lụng luôn tay, luôn chân không chút ngh ngơi, hết nu cơm, git giũ ri đến đến trng rau, ta bp. M còn trng rt nhiu chui sau nhà. M bo, trng chui có bóng mát cho chúng tôi chơi lp tim. Khi nào chui có quy chín m s đem ra ch bán, có tin lo cho tôi ăn hc. Mái tóc m tôi dài đen, óng mượt là thế mà m quyết định ct ngn để làm vic khi vướng víu. K tay m đầy nhng mng nước ăn, đau nhc ti tng đốt xương vy mà m không than vãn ly na li. Mùa khô đến gót chân m nt n rm máu. M vt vã nuôi tôi khôn ln  tng ngày vy mà có đôi lúc tôi đã làm bun m.

Tôi còn nh nhng ngày mưa giông rét mướt, gánh chui ca m còn nguyên ướt đẫm. M không bán được đồng nào nên ba cơm hôm đó là món canh chui ăn vi mui tiêu. Mt tun 7 ngày thì nhà tôi có ít nht 4-5 ngày ăn canh chui, ăn mãi cũng ngán. Tôi c tình quơ tay làm đổ chén canh chui xung sàn nhà. Cái chén b v vn, còn nhng miếng chui thì rơi tung tóe, nm lăn lóc. Tôi vt chy ra khi nhà, mc cho m tôi đang vi gi.

Bui trưa hôm y đi hc v, mình tôi ướt đẫm m hôi, mt phn vì nng, mt phn vì đói, nhưng còn mt lý do khác khiến tôi hm hc mun xé nát th gì ra thành trăm mnh cho h gin. Tôi ra đằng sau múc mt gáo nước tht to, di t đầu xung chân. M lo lng khi thy thái độ k quc ca tôi. M gn hi mãi, cui cùng tôi mi k li: “My đứa bn trong lp con chia bè, chia phái, nó nói con nghèo rt mng tơi, chy chiếc xe đạp ging đồ phế liu, mc b đồ cũ rích, còn đôi dép thì mng như cái lưỡi lam… ti nó không thèm chơi vi con na”. Tôi sn chn nói luôn my câu triết lý: “Nhà mình nghèo mà cha m còn trng nam, khinh n. Sinh ra 7 đứa con để ri đứa này b hc, đứa kia phi đi xin vic làm, còn con phi chu cnh xu h như vy nè”. Tôi nghĩ mình s b tát mt cái tht đau nhưng không, m ôm tôi vào lòng khuyên bảo: “Dù nhà mình nghèo nhưng nghèo cho sch, rách cho thơm. Giy rách phi gi ly l con !”. Mẹ vừa nói vừa rơm rớm nước mắt. Lòng tôi cảm thấy xốn xang.

Ri năm tháng qua đi, tôi ln lên nh vào chén canh chui và tình yêu bao dung của m. Lúc y tôi là sinh viên năm th hai ca trường CĐSP Bc Liêu. M mng vui khôn t vì tôi đã trưởng thành, và cái giá cho s trưởng thành ca tôi chính là nếp nhăn xut hin ngày càng nhiu trên khuôn mt m, mái tóc đen lại có thêm vài sợi bạc. Đêm tháng Chín nước lũ tràn v làm ngập mấy cây chuối sau nhà. M vi đi đắp đất tng góc cây cho chúng khi b ngã, chân mẹ lấm lem bùn đất, tôi thy thương m càng nhiu. Sáng ra t giã m tôi lên đường, hành trang m gói gém cho tôi là my ni chui sim, vài con cá khô còn hơi m. Tôi ôm hôn tm bit m, nhưng tôi có ng đâu đó là n hôn ln cui tôi giành cho m.

Một căn bệnh quái ác đã cướp đi mẹ tôi mãi mãi.  M! M ơi! Lúc nh con là đứa con hư hng khiến m bao ln phi rơi nước mt vì con. Con vô tình không bao giờ nhớ đến tuổi của mẹ, không bao giờ thấu hiểu mẹ đã giành hết tuổi thanh xuân cho con. Con chưa từng tặng cho mẹ một nhành hoa, hay chỉ đơn thuần là một câu chúc phúc. Sao con có thể hà tiện từng lời, từng cử chỉ âu yếm với mẹ con cũng không có!.

Trong ngôi nhà này cht cha bao hình nh ca m và tôi. Đây là ch m thường ngi khâu áo cho tôi, đây là ch tôi b m đánh đòn vì cái ti đi chơi khuya, còn đây là ch tôi thì thm vi m v “chuyn riêng” con gái… Dẫu mẹ không còn nhưng những lời dạy của mẹ về đạo lý làm người luôn ngời sáng trong tôi. Tôi sẽ bước tiếp con đường mà mẹ đã bước dở dang, dù nó có gập gềnh nhưng tôi tin một điều mẹ đang dõi mắt theo tôi trên những con đường đó.

                 Sáng nay là ngày gi th 10 ca m. Ch gái không quên nu canh chui cho c nhà thưởng thc. By ch em chúng tôi ngi quay qun bên nhau, k cho nhau nghe kĩ nim ngày còn có m. Tôi nh chén canh chui ca m ngày xưa tôi đã tng ném đổ. Nỗi hối hận còn  đọng lại trong tôi chưa thể xóa mờ. Giờ đây bên cnh người thân, tôi nếm nhè nh tng mung chui ngt nhưng hình như có v mn mn đầu lưỡi./.



Đặng Diễm Hồng - THCS Nguyễn Huân

Xem thêm: Hoạt động phong trào


Các ý kiến của bạn đọc





 LINK liên kết
Đóng


 Quảng cáo
Đóng

 Thống kê
Đóng

Người dùng Online: Người dùng online:
Khách: Khách: 261
Members: Thành viên: 0
Tổng: Tổng: 261

Người dùng Online: Lượt truy cập: