Tìm kiếm
Đóng


 Liên kết Email
Đóng


 Bài dự thi viết về Cô giáo của tôi
Đóng

Một buổi sáng mùa đông se lạnh, tôi choàng tỉnh dậy sau một cơn mơ dài. Tôi đã mơ về mẹ. Giờ đây ngồi bên trang bản thảo mà lòng tôi khôn nguôi nhớ mẹ. Tôi muốn viết về mẹ thật nhiều nhưng sao mắt tôi lại cay nồng. Có lẽ không có ngôn từ nào có thể kể hết tấm lòng cao cả của mẹ đã dành cho tôi.


Tôi tự trách mình sao không chịu hiểu mẹ sớm hơn, không yêu thương và chăm sóc mẹ nhiều hơn để bây giờ khỏi phải ray rứt vì chưa làm tròn bổn phận đứa con dâu.


Mái trường cấp ba ngày ấy hoang sơ vì chung quanh nước đọng với năng và sậy. Sân trường không một bóng cây, chỉ là một bãi đất chơ vơ.Mấy dãy phòng học lợp lá nước nhìn xơ xác.


Một điều chắc chắn rằng không ai trên đời sinh ra mà không có mẹ và thành đạt, nên người không ai không có thầy cô. Sắp đến ngày hiến chương Nhà giáo Việt Nam năm nay sao lòng tôi lại bồi hồi và da diết nhớ về những thầy giáo, cô giáo đã từng dạy dỗ, dìu dắt tôi nên người. Ghi đậm dấu ấn trong tôi suốt đời quá trình học tập và công tác.


… “Con về chẳng thấy mẹ đâu - Nắng vàng mẹ chẳng gội đầu bên sân - Ngoài kia hoa nở thật gần - Ngó vào khe cửa thì thầm: Mẹ ơi!…”


“Đi khắp thế gian không ai sánh bằng mẹ” Thật vậy! Chỉ một dòng thơ mà chan chứa bao tình, mà mênh mông hơn đại dương, mà bao la như trời thẳm, mà tràn đầy tình thân thiết…


Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi, Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần… Mỗi khi nghe bài hát đó lòng tôi lại sốn sang bồn chồn một nỗi lòng nhớ mẹ, nhớ cái dáng gầy gầy nước da ngăm ngăm tóc bạc trắng của mẹ, tôi thầm nghĩ không biết giờ này mẹ đang làm gì nhỉ? Và khi nào mình mới được về bên mẹ nữa đây?


Mẹ ơi! Con đã viết rất nhiều, nhiều lắm,… nhưng chưa một lần viết về mẹ. Và có lẽ sẽ chẳng bao giờ con viết về mẹ, nếu cơ quan con không phát động cuộc thi này. Với căn bệnh ung thư mà Mẹ đang mang - con biết đó là cái chết được báo trước, vậy nhưng con không biết bắt đầu bài viết của mình từ đâu, khi với con mẹ là người - dù phải chịu nhiều khổ cực nhưng lại là người với nhiều điều kỳ diệu.


Nếu trên thế gian có những giải thưởng dành cho những vĩ nhân, những hào kiệt, những danh nhân của thời đại. Thì cần có một giải thưởng dành cho những người làm mẹ.


Nhắc đến mẹ ta không chỉ nhắc đến công sinh thành, dưỡng dục mà còn là sự chở che, bao bọc, hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho con. Theo đó, mẹ trong tâm khảm của mỗi một người con luôn luôn là hình ảnh thiêng liêng, cao quý nhất. Với con cũng vậy mẹ ạ, trong tâm khảm con lúc nào cũng vang lên câu nói: “Mẹ ơi! con yêu mẹ nhiều lắm!”.








 Video
Đóng


 Quảng cáo
Đóng



 Thống kê
Đóng

Người dùng Online: Người dùng online:
Khách: Khách: 80
Members: Thành viên: 0
Tổng: Tổng: 80

Người dùng Online: Lượt truy cập: