Tìm kiếm
Đóng
 Liên kết Email
Đóng


 Báo chí học đường
Đóng
BƯỚC ĐI ĐỂ TRƯỞNG THÀNH HAY DỪNG LẠI RỒI NUỐI TIẾC?

[ Cập nhật vào ngày (12/04/2019) ] - [ Số lần xem: 275 ]


 "Có những ngày tuyệt vọng đến cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau". Có những ngày rơi vào bế tắt khổ đau, tôi lay hoay mãi trong hố sâu chán nản. Những ngày tháng 4 làm tôi mệt mỏi vô cùng bởi hàng tá bài vở và sức ép kì thi THPT QG - kì thi được xem quan trọng nhất đời mỗi người. Bởi nó quyết định bạn sẽ ở thành phố nào, làm việc nơi đâu, gặp gỡ người như thế nào, cùng ai yêu đương, cuộc sống sau này ra sao,... Những câu hỏi cứ liên tiếp chảy trôi, những băn khuăn không lời giải đáp, những mệt nhọc chẳng thể tỏ bày cùng ai. Cô độc. Có lẽ, đó là cái giá của sự trưởng thành. Trưởng thành ở tuổi 18 đôi mươi? Ồ không, tôi còn quá trẻ con để nhận thức rõ về những việc mình làm? Tôi tự ép mình chững chạc, chính chắn hơn để đưa ra những quyết định tương lai, sẽ học ngành gì? ở đâu? Tôi rất sợ cảm giác thất bại, tôi rất sợ khi rẽ nhầm lối thì khoảng cách với xuất phát điểm sẽ bị rút ngắn, tôi trở về số 0 tròn trĩnh ban đầu!


Thật sự có những lúc tôi muốn bỏ mặc tất cả, tôi điên rồ thầm ước mình “dừng” sống một ngày, để tôi thôi suy nghĩ vẩn vơ, để tôi tìm lại chính mình ngày xưa – vô tư, vui vẻ, chẳng thèm nghĩ ngợi xa xôi,…. Bao đêm dài tôi để mặc  cho hai hàng nước mắt đẫm đôi mi vì cảm giác bất lực, vì ưu tư mệt nhoài, vì bài văn dài viết mãi không  xong, vì bài toán khó  đến phát khóc, vì bao đề luyện tôi cứ sai mãi, sai mãi,…


Cơn mưa đầu hạ đến sớm hơn làm lòng tôi ướt sũng, trái tim tôi cháy ra thành tro, rơi vãi trên đường về khi trông thấy bằng lăng tím rịm cả khoảng trời, khi hay lão phượng đã bắt đầu ra hoa, lão ta ngớ ngẫn thật! Vậy là chỉ còn vỏn vẹn 2 tháng nữa thôi là kết thúc rồi thời áo trắng mộng mơ, kết thúc tuổi hoa niên đẹp đẽ với bao khát vọng rực cháy. Tôi sẽ sống hết mình cho những ngày tuổi trẻ còn lại để sau này nhìn lại không phải hối tiếc vì tháng ngày đã qua.


Tôi cũng thôi nghĩ suy tiêu cực, bởi tôi hiểu rằng đôi khi con người ta nên học cách chấp nhận những thất bại, có những cố gắng hết mình nhưng chẳng đi đến đâu hoặc là kết quả không như ý muốn. Tôi vẫn sẽ bước tiếp  trên con đường mình chọn, đến với giảng đường mình mơ ước. Sẽ thôi buồn vì những khó khăn trước mắt , vì cuộc sống thử thách quá khắc nghiệt với mình,. Vì chỉ khi bản thân đầy đủ những vết tích của cuộc sống, tâm hồn sẽ trở nên rắn rỏi và bình yên. Mong cả tôi và bạn, chúng ta sẽ vượt qua những chông chênh tuổi trẻ để khi ngoảnh nhìn lại rồi ta sẽ thấy khó khăn hôm qua nhào nặn nên con người hôm nay: trưởng thành - mạnh mẽ - và bình yên trước bão táp của cuộc đời.




Trần Ngọc Hà - 12A2 Theo Trường THPT Đầm Dơi



Các ý kiến của bạn đọc





 Video
Đóng
 LINK liên kết
Đóng


 Quảng cáo
Đóng

 Thống kê
Đóng

Người dùng Online: Người dùng online:
Khách: Khách: 28
Members: Thành viên: 0
Tổng: Tổng: 28

Người dùng Online: Lượt truy cập: